Thời Bắc thuộc kéo dài hơn 1.000 năm (207 TCN - 906) trải qua các triều đại Triệu, Hán (Đông Hán và Tây Hán), Ngô, Ngụy, Tấn, Tống, Tề, Lương, Tùy, Đường kế tiếp nhau xâm chiếm và đô hộ, biến Âu Lạc thành quận, huyện, đồng hóa dân tộc, bóc lột tàn tệ nhân dân.
Thế nhưng, trong lịch sử khu vực Đông Nam Á thì Việt Nam là là đại diện cuối cùng và duy nhất còn sót lại của đại gia đình Bách Việt vừa giành lại được độc lập, giữ được truyền thống văn hóa của người Việt, vừa hiên ngang trong tư thế của một quốc gia tự chủ, tự cường, tự lập sau hơn 1.000 năm bị mất chủ quyền.
Có được sức mạnh ấy một phần cũng là từ những thành tựu rực rỡ của lịch sử và văn hoá Việt Nam hình thành từ hàng chục năm trước. Đó là một cơ cấu văn minh riêng, một thể chế chính trị xã hội riêng xác lập những cơ sở ban đầu nhưng rất vững chắc về ý thức quốc gia, dân tộc. Đây chính là ưu thế căn bản, là cội nguồn sức mạnh của người Lạc Việt và Âu Việt trong cuộc đọ sức nghìn năm này.
Bên cạnh đó, nền đô hộ của phong kiến Trung Quốc tuy kéo dài hơn 1000 năm, nhưng lại có nhiều gián đoạn bởi các cuộc đấu tranh giành độc lập và bảo vệ các di sản văn hóa cổ truyền. Mặc dù chúng xóa bỏ thể chế nhà nước của các vua Hùng, vua Thục, nhưng trong suốt thời Bắc thuộc chúng không thể nào với tay tới và can thiệp làm biến đổi được cơ cấu xóm làng cổ truyền. Các xóm làng dựa trên cơ sở công xã nông thôn vẫn tồn tại như thế giới riêng của người Việt, là nơi nuôi dưỡng và phát huy những tinh hoa của văn hóa truyền thống làm cơ sở nền tảng cho cuộc đấu tranh chống Bắc thuộc, chống đồng hóa. Nhân dân ta đã giữ được làng, bảo tồn làng, dựa vào làng và xuất phát từ làng mà đấu tranh bền bỉ kiên cường để giành lại độc lập cho đất nước.
Tổng hợp (LichsuVN)